|
Cảm nghĩ nhân chuyến cứu trợ đợt 2
của HT Thích
Chơn Trí, Viện chủ Chùa Pháp Vân,
Pomona, CA
(Tháng 8 năm 2008)
“Họ khổ quá! Ḿnh cứu họ mau mau, sớm
ngày nào đỡ ngày đó” lời của Hoà
Thượng
khuyên bảo, dặn ḍ chúng tôi trong những
ngày đầu tất tả sắp xếp cho đợt cứu trợ.
Từ Ca-li Người ngược xuôi chuẩn bị
Lo nơi này họ ṃn mỏi ngày đêm.
Nghĩ đến nỗi khổ của dân nghèo Miến Điện,
Hoà Thượng đă không quản ngại, vượt
trùng dương cách trở, chịu nhiều khó
nhọc v́ tuổi đă cao cùng bao Phật sự.
Chúng con lại lo lắng và xót xa hơn khi
biết đă qua nhiều hôm
Hoà Thượng không
có thời gian nghỉ ngơi, vừa lo tổ chức
Lễ Vu Lan, vừa thu xếp, tiếp nhận phần
tài thí, thuốc men cứu trợ từ Chư Tôn
Đức, Phật tử tại Mỹ Quốc để chuyến cứu
trợ lần 2 này được thành tựu tốt đẹp.
Vừa đến thủ đô Yangon tối 20/8 th́ sáng
sớm hôm sau, Hoà Thượng cùng đoàn cứu
trợ đă lên đường. Gần 4 tháng sau cơn
băo Nargis kinh hoàng, người dân nghèo
Miến Điện vẫn thiếu thốn nhiều mặt: nhà
cửa, phương tiện sinh sống, quần áo,
thuốc men… Nhiều người tay trắng giờ vẫn…
trắng tay! Biết làm sao hơn!...
Thế mà như chuyện huyền thoại, Ngài
quang lâm đến tận nơi này: những vùng
lầy lội, những cảnh xác xơ, nam nữ già
trẻ khắc khổ, đen nhẻm như chính thân
phận của họ. Người dân nghèo vui mừng vô
hạn v́ nhận được các phần quà đong đầy
t́nh nghĩa, phần tịnh tài người người
nơi xứ xa nhường nhịn cho ḿnh; họ cảm
động rơi nước mắt. Họ quỳ xuống nền đất
đảnh lễ Hoà thượng, đảnh lễ bậc ân nhân
đáng kính. Nh́n họ sung sướng mà Hoà
thượng và đoàn cứu trợ vô cùng hoan hỷ,
quên đi bao nỗi nhọc mệt trong chuyến đi
dài vừa xe vừa đ̣, có khi mưa tầm tả mọi
người bị ướt hết.
Thế hệ mầm non trông càng thê thảm: các
em gầy nhom, c̣i cọc, cơm không đủ ăn,
áo quần không đủ mặc th́ việc học hành
sao đảm bảo được. Hoà thượng thấy vậy
thương lắm: “những đứa trẻ sao mà tội
nghiệp quá!” Rồi chính tay Ngài phân
phát tập vở, cả những thanh kẹo rất ngon
đủ loại, đủ màu mà Ngài mua từ bên Mỹ
mang sang. Hoà thượng chu đáo từng chút
một! Ngài dạy các em phải cố gắng học
hành cho tốt, hiếu thảo cha mẹ.
Điều đáng nhớ và cảm động nhất là trong
lần cứu trợ này Hoà
thượng, Sư Giác
Đẳng, Chư Tôn Đức, cùng quư Phật tử tại
Mỹ Quốc và Việt Nam đă ủng hộ 10 căn nhà
gỗ khang trang, chắc chắn cho các gia
đ́nh bị sập nhà hoàn toàn. Không làm sao
diễn tả được nỗi mừng vui trên từng
gương mặt họ. Hơn thế nữa, Hoà thượng và
đoàn cứu trợ c̣n biếu họ mùng, thuốc
men, kẹo bánh, tịnh tài cho toàn bộ dân
làng nghèo nơi đó. Họ chắp tay búp sen,
trang nghiêm, đồng thanh liên tục tán
thán: “Sadhu, sadhu, sadhu” (Lành thay,
lành thay, lành thay). Cả một vùng quê
âm vang, ấm cúng.
Hoà thượng lại tiếp tục đến các làng gần
đấy, cúng dường các ngôi chùa bị băo,
thăm từng ngôi trường, từng nhà dân, cứu
trợ tịnh tài, vật dụng, thuốc men…và
khuyến khích họ cố gắng tu tập trong bài
Pháp ngắn trước khi trao quà cho dân
làng.
Chiều xuống, Đoàn cứu trợ lần theo những
con đường quê ngoằn ngoèo, lồi lơm mà
trở về lại Yangon cho kịp. H́nh ảnh đó
đây những mái nhà tranh, lá, phên xiêu
vẹo, ọp ẹp, những cụ già tóc bạc da
nhăn, những em bé chăn trâu người lấm
lem bùn đất, những thanh niên lam lũ đầu
đội vai mang, mưa nắng dăi dầu... kiếp
người sao vất vả, bất hạnh ngần ấy! Da
họ đen như không thể đen hơn được nữa
trong những trưa hè nắng cháy trời quê!
Đêm về, đường quê lập loè không đủ điện.
Các căn nhà lờ mờ những ngọn đèn bé xíu.
Hai bên đường chỉ vài chỗ có trụ điện,
c̣n lại th́ ch́m ngập trong đêm tối.
H́nh ảnh làng quê nghèo Miến Điện cùng
nỗi xót xa đọng lại nơi mỗi thành viên
trong đoàn, chúng tôi có cảm tưởng rằng
dẫu ngày hay đêm số phận người dân ấy
vẫn đang trong đêm dài tăm tối.
Như vậy, trong 4 ngày cứu trợ đợt 2 này,
Hoà thượng đă đến thăm và trao tiền, quà
cho 851 gia đ́nh nạn nhân, tu sửa 2 ngôi
chùa, 4 trường học. Tổng trị giá là 29
ngàn đô la Mỹ. Mặc dù Hoà thượng đă rất
cố gắng qua 2 chuyến đi, nhưng vẫn c̣n
nhiều mảnh đời đau khổ. Ánh mắt họ đau
đáu nỗi sầu lo!
Hiếu Thảo
 |