|
Nhìn liễu rũ chứa chan giọt lệ
Mình bơ vơ nghe dế nỉ non Bơ vơ vì mẹ chẳng còn!
Từ dung trước án nét son tỏ mờ
Lật nhật ký, vần thơ bỏ dở
Áo còn đây, mẹ nở ra đi! Vườn hoa cỏ mọc xanh rì Líp trấu của mẹ tàn đi hai phần.
Cao xanh hỡi, đòn cân tạo hoá! Gây chi trò bể cả nương dâu Gây chi tang tóc đau sầu Mẹ ta lạnh lẽo, ta sầu đơn côi Còn đâu tiếng “con ơi” của mẹ Tiếng êm êm khe khẽ ngọt ngào “Áo ấm con hãy mặc vào Mùa đông gió lạnh thấm vào khổ than”
Rồi tiếng mắng “thằng bần” của mẹ “Học thiìlười, nghịch kẻ nào hơn?” Nhớ khi con giận, con hờn Mẹ lau nước mắt cho con, mẹ cười Cười tha thứ nhữn glời con hỗn “Lớn rồi nghe, hư đốn thế sao?” Mẹ ơi! Con nhớ hôm nào Con đau mà mẹ tổn hao thân gầy! Mẹ ơi! Con ốm rồi đây Thèm nghe tiếng mẹ la rầy bên tai “Áo sứt nút không cài kẻo gió Cháo nguội rồi, nằm đó sao con?” Lúc còn mẹ, con còn tất cả Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi! Mẹ ơi! Con chẳng còn gì Bơ vơ đến cả khi đi, lúc về.
|